Ngày đó nếu tớ và cậu nhẫn nhịn đánh bài phỏm 9 lá

Ngày đó, nếu tớ và cậu nhẫn nhịn nhau hay kiên trì được, liệu giờ đây, tình hai ta có dài hơn, sâu nặng hơn, và phải chăng đích đến sẽ là một lời cầu hôn chứ không phải là lời tỏ tình rồi kết thúc?
Vẫn là rất khó khăn, đau lòng và cả tiếc nuối khi nhắc đến mối tình đầu …
Cậu là người bình thường, nhưng lại rất đặc biệt trong mắt tớ. Cậu thu hút tớ, cậu đối xử rất tốt với tớ, và rồi cậu lạnh lùng cướp đi trái tim của tớ. Chúng ta của ngày ấy, trong sáng và đáng yêu biết nhường nào. Dù sân trường có đông ra sao, dù cậu ở góc nào, tớ vẫn luôn tìm được cậu. Chiếc xe đạp của cậu, là vật đầu tiên tớ dáo dác tìm kiếm mỗi lần bước vào cổng trường. Mỗi lần nghe ai đó nhắc đến tên cậu, khóe miệng tớ bất giác nhếch lên, nụ cười ấy bỗng nhiên đến và đi, hệt như cái cách cậu bước vào giấc mơ của tớ khi đêm về tĩnh lặng. Là ánh mắt ngại ngùng khi chúng ta vô tình chạm mặt nhau, là nhịp đập loạn xạ, lạc nhịp của con tim khi cậu vô tình hay cố ý lướt qua tớ,… Tớ đã từng thích cậu, thích nhiều như thế đấy, cậu à…

Ngày đó nếu tớ và cậu nhẫn nhịn đánh bài phỏm 9 lá

Chúng ta đến với nhau qua những bức thư tay viết vội của tuổi học trò, qua những dòng tin nhắn chan chứa yêu thương đong đầy. Ly trà sữa vẫn còn vương mùi nắng mùa hạ. Biển chiều tà như hút gọn tất cả cát trắng về phía hoàng hôn. Tớ và cậu, hai chúng ta đã từng trải qua những khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc sống hết mình cho thế giới nhỏ, cho mơ mộng của riêng ta, khoảnh khắc trao đi mà không hề nghĩ đến việc nhận lại…
Sóng biển nhẹ nhàng cuốn tên hai chúng ta trên cát, mang theo cả những rung động đầu đời của hai đứa. Thời gian qua đi, cả hai chúng ta đều sẽ phải thay đổi. Tớ sẽ gặp gỡ những người khác và thích một cậu con trai nào đó như đã từng thích cậu. Nhưng những xúc cảm đại diện cho sự cố gắng và mạnh mẽ của tớ, những cái gật đầu không đong đếm, không có một chút lo toan, liệu có khi nào trải qua lần nữa?


Tớ của ngày hôm nay, luôn nuối tiếc vì đã không trân trọng những phút giây quý giá ấy, và đã để đánh mất cậu. Tớ luôn tự hỏi rằng rồi sẽ có ai yêu tớ nhiều như cậu, để mỗi khi có người đến gõ cửa trái tim mình, tớ lại hờ hững đặt lên mà cân đo đong đếm. Nếu nói tớ đã quên cậu rồi, thì thật xót xa và dối trá. Chỉ là tớ sẽ cất cậu vào một góc khuất nhỏ của trái tim, để tớ không quên những quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta, để tớ biết rằng vẫn còn có người luôn âm thầm ủng hộ tớ trên mọi nẻo đường mà tớ đã lựa chọn…
Tớ cho rằng, tình của chúng ta vẫn còn dang dở, như cái cách mà nó trở thành đẹp nhất. Chúng ta vẫn luôn hướng về phía của nhau, chỉ là không đủ dũng cảm tiến thêm một bước để gần nhau hơn, chỉ là không đủ tự tin bắt đầu lại từ một kết thúc. Mối tình đầu à, cảm ơn cậu, cảm ơn cậu rất nhiều vì đã làm nên cái duyên chóng vánh của chúng ta. Cảm ơn cậu vì đã cho tớ biết rằng, tớ đã từng là cả thế giới của riêng ai đó…

You may also like...

Leave a Reply